Xu Hướng 2/2024 # Sự Thật Về Sở Thích Ăn Cá Nóc Của Người Nhật # Top 7 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết Sự Thật Về Sở Thích Ăn Cá Nóc Của Người Nhật được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Morningstarinternationalschool.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

Người Nhật thích ăn cá nóc và có những món ăn danh bất hư truyền từ cá nóc- một trong những sơn hào hải vị của Nhật Bản. Nó nổi tiếng bởi cả mức giá cao ngất trời và cả sự độc hại có thể gây chết người ẩn bên trong món ăn này. 1. Lịch sử về sở thích ăn cá nóc

Người Nhật vào thời kỳ xa xưa, vào Thời kỳ Heian có ghi chép rằng cá nóc có thể ăn được. Về sau khoảng thời cận đại, thường có các sự kiện những võ sĩ ăn cá nóc tự vẫn. Vỉ vậy Chính phủ khi đó đã ban hành lệnh “cấm ăn cá nóc”

Sau đó vào thời Minh Trị, Chính phủ quyết liệt hơn ra rất nhiều sắc lệnh trong việc cấm dân ăn cá nóc. Vào năm 1888, chính khách Itō Hirobumi (Thủ tướng đầu tiên của Nhật Bản) vô tình được thưởng thức món cá nóc, cảm thấy rất ngon, và lệnh cấm được dỡ bỏ từ đó.

Để kỷ niệm việc dỡ bỏ lệnh cấm ăn cá nóc, người dân còn để lại tấm bia kỷ niệm

Về sau, giáo sư các trường đại học ở Nhật Bản nghiên cứu vì chất độc của con cá nóc, nhằm tìm ra cách loại bỏ chất độc trong cá nóc. Vì vậy họ nghiên cứu kỹ lượng các loài cá nóc khác nhau về lượng chất độc, thuộc tính và cách giải độc… tất cả được tìm hiểu kỹ lượng dưới góc độ khoa học. Đến năm 1892 từ Tokyo đến các khu vực khác bắt đầu thưởng thức món cá nóc một cách có khoa học.

Tuy nguy hiểm là vậy, cá nóc vẫn là một đặc sản được yêu thích của người Nhật. Những thực khách sành ăn ở Tokyo sẵn sàng chi tới hơn 200 USD để được thử qua món ăn được mệnh danh là “thách thứ tử thần” này. Những người là “fan” của món cá nóc cho biết cảm giác ngưa ngứa, kích thích nơi đầu lưỡi khi ăn là một phần trong sự quyến rũ mà món cá nóc mang tới. Tuy vậy nhiều người tin rằng chính cảm giác “cận kề cái chết” phần nào làm nên sức lôi cuốn mãnh liệt cho món ăn nguy hiểm này.

Hiện nay, trong luật an toàn thực phẩm Chính phủ có quy định chặt chẽ về việc chế biến món cá nóc, đồng thời cấp chứng chỉ cho đầu bếp có khả năng chế biến món cá nóc, đảm bảo thực khách không bị trúng độc, đồng thời còn liệt những loài cá nóc, cũng như bộ phận nào của cá nóc mới được phép chế biến.

2. Mùa nào ăn cá nóc là thích hợp nhất?

Ăn cá nóc vào mùa đông là thích hợp nhất. Không những thưởng thức được món lẩu cá nóc trong thời tiết lạnh, mùa đông cũng là mùa sinh sản của cá nóc. Tinh hoàn cá nóc là món ăn cực ngon vào mùa đông.

Một trong những nơi bán cá nóc nổi tiếng chính là ngôi chợ ở quận Nihonbashi của Osaka, cũng có nhiều nhà hàng gần đó.

3. Chế biến cá nóc

Vì cá nóc có độc, nên trước khi ăn phải được chế biến kỹ lượng, chỉ có những đầu bếp chuyên nghiệp được cấp chứng chỉ mới có thể chế biến được cá nóc.Cắt bỏ phần môi, vây lưng và lột da. Sau đó là làm sạch phần nội tạng (chất độc của cá nóc chủ yếu trong gan và một phần buồng trứng) quá trình này đầu bếp phải xử lý thật tinh tế, bởi vì chỉ một sơ xuất nhỏ thôi cũng có thị làm nhiễm độc hết phần thịt cá.

Độc của gan cá nóc có thể giết 5 người đàn ông khỏe mạnh cùng lúc

Da cá nóc có tính đàn hồi, không chỉ có hương vị độc đáo, mà đó còn là nguyên liệu chế tác nghệ thuật của người xưa. Vì vậy, việc lột da cá nóc cũng đòi hỏi cao, chuyên nghiệp của đầu bếp. Nên lương của đầu bếp chế biến món cá nóc không hề thấp.

Ở Nhật, những đầu bếp được cấp phép chế biến món cá nóc này phải trải qua một quá trình huấn luyện nghiêm ngặt. Theo ông Suzuki – một đầu bếp trứ danh ở nhà hàng Shigekazu Suzuki, Tokyo – đối với những người chưa nhận được giấy phép sẽ không dễ dàng có thể làm sạch độc tính trong cá nóc khi chế biến đồ ăn. Và đây là một điều nguy hiểm.Nhưng điều thú vị là, việc thi và cấp chứng chỉ đầu bếp chế biến cá nóc ở mỗi huyện ở Nhật Bản lại không giống nhau, do đó đầu bếp làm việc ở huyện này nhưng lại không được chứng nhận ở huyện khác.

4. Thưởng thức cá nóc

Nói chung, cá sau khi chết khoảng 4 – 5 giờ là tươi ngon nhất, sau khoảng thời gian đó, thịt sẽ cứng và ảnh hưởng đến hương vị. Cá nóc lại không như vậy, bởi vì thịt cá nóc săn chắc, sau khi chết khoãng 24 – 36 giờ thịt sẽ mềm xuống, đây là thời gian tốt nhất để ăn, hương vị là ngon nhất. Đến Shimonoseki, một trong những nhà hàng làm món cá nóc độc đáo là Tanabe Shokudu. Trong thực đơn bữa sáng, bên cạnh món sashimi cá ngừ, thực khách có thể thưởng thức hương vị cá nóc chấm tương ponzu đen, tiếp theo là món fugu tempura chiên, và cá nóc kho ăn kèm với bánh gạo truyền thống của người dân địa phương. Ngoài ra, nhà hàng còn phục vụ món nước xuýt cá nóc nấu đậu phụ và củ cải trắng. Tất cả đều thơm ngon, dù cho việc thưởng thức món ăn này đem lại một chút cảm giác “rợn gáy”.

Đầu tiên phải kể đến là Sashimi cá nóc.

Không chỉ da cá nóc dai, mà thịt cá nóc cũng dai. Vì vậy để làm món sashimi này đầu bếp phải thái lát thịt cá nóc thật mỏng, mỏng như giấy, có cảm giấy như nhìn xuyên thấu được. Không chỉ đòi hỏi cao kỹ năng, đầu bếp còn phải có bộ dao đặc biệt nữa.

Sắp xếp thịt cá nóc sau khi sắc cũng tinh tế không kém, sắp xếp theo những hình ảnh như chim công, hoa mẫu đơn… như là một tác phẩm nghệ thuật.

Thịt cá nóc được sắp xếp như một tác phẩm nghệ thuật

Lẩu cá nóc bao gồm thịt cá nóc, rong biển, các loại rau cùng với giấm miso. Cũng như sashimi, cách ăn này cũng được dùng với giấm. Nồi nước dùng sau khi nấu xong có thể thêm tí muối và dùng kèm với cơm, một món ăn hảo hạng.

Đậy là phần tinh tế nhất của món ăn. “bạch tử” chính là tinh hoàn của cá nóc. Tháng 1 – 3 là thời gian sinh sản nên là thời gian tốt nhất để thưởng thức món ăn này. Đây cũng là món ăn đắt tiền nhất, có nhiều cách chế biến như nướng, chiên, nấu với đậu phụ.

Tinh hoàn cá nóc nấu với đậu phủ.

Cách đến thủ phủ của cá nóc:

Để đến Shimonoseki, du khách có thể đáp máy bay từ sân bay Haneda tại Tokyo tới phi trường Yamaguchi Ube trong vòng 90 phút và mất thêm 60 phút nữa để đến nơi bằng xe bus.

Ngoài ra du khách cũng có thể đến nơi này bằng cách đi tàu hỏa từ Tokyo, mỗi chuyến đi kéo dài khoảng 5,5 giờ đồng hồ. Nếu đi từ Osaka, bạn sẽ tiết kiệm được 2 tiếng ngồi tàu.

Độc Đáo Nghệ Thuật Ăn Cá Nóc Của Người Nhật

Dưới ánh sáng nhẹ nhàng của nhà kho ven biển Haedori, Shimonoseki, Nhật Bản là những sinh vật quằn quại, đuôi co giật báo hiệu thời khắc sinh tử. Nền nhà nham nháp nước biển khi ông Yoshi Yanagawa kéo 20 chiếc thùng xuống xếp thành hàng, mỗi chiếc chứa khoảng 20 con cá nóc với đủ kích cỡ, giá thành và gây nên sự phấn khích, thèm muốn từ phía những vị khách.

Thịt cá nóc được trang trí cầu kỳ trên đĩa

Cá nóc được thái thành lát trong suốt đặt trên đĩa sứ có hoa văn”Eeka! Eeka!”, tiếng Yoshi hô vang vẻ đầy mừng rỡ khi có hơn 20 cánh tay giơ lên trong một cuộc đấu giá cá. Cá nóc hay còn gọi là “Fugu” trong tiếng Nhật, nuốt chửng nhiều không khí khiến cơ thể căng lè với cái bụng như quả bong bóng.

Ngày nay, Shimonoseki được xưng tụng là “Kinh đô cá nóc của Nhật Bản”. Giới sành ăn hải sản ở Nhật kháo nhau rằng chợ ở Haedomari là nơi duy nhất ở Nhật Bản chuyên đặc chế nên những món ăn danh bất hư truyền từ cá nóc, một trong những sơn hào hải vị của Nhật Bản. Nó nổi tiếng bởi cả mức giá cao ngất trời và cả sự độc hại có thể gây chết người ẩn bên trong món ăn này.

Xuyên suốt mùa đánh bắt cá nóc từ đầu tháng 9 cho đến ngày 29 tháng 4 năm sau, chợ hải sản Haedomari mở cửa 6 buổi sáng mỗi tuần tại khu cảng cũ, nằm cách thủ đô Tokyo khoảng 1.126 km về phía Tây, trên đảo Honshu thuộc quận Yamaguchi, cực Tây Nam nước Nhật.

Trong suốt 15 năm qua, ông Yoshi Yanagawa, 55 tuổi vẫn làm việc với tư cách là Trưởng ban đấu giá (“Seri” hay “Sekagi” trong tiếng Nhật) tại chợ Haedomari.

Yoshi cho biết: “Cái nghề của tôi không bình thường chút nào. Chúng tôi luôn bắt tay rất tình cảm. Họ chạm mặt tôi mỗi sáng! Tôi giữ ống tay áo (fukuro zeri) và họ sẽ thò tay mình vào trong ống tay áo của tôi và trả giá. Tất cả mọi thứ hoàn thành nhờ chuyển động ngón tay. Đó là truyền thống đấu thầu cá nóc ở đây”.

Món ăn có từ thời Ai Cập cổ đại

Khi cuộc đấu giá kết thúc, cá nóc bán cho khách sẽ được đóng gói vào trong những thùng polystyrene và chuyển đến 10 xưởng chế biến trong thành phố Shimonoseki. Tất cả các thùng cá đều được cấp giấy phép đặc biệt và trải qua quá trình giải độc cho cá nóc theo luật pháp Nhật Bản.

Đây là bước rất quan trọng vì cá nóc độc gấp hàng trăm lần so với Cyanide. Lượng độc tố có trong gan cá nóc có thể hạ thủ 5 người đàn ông cùng một lúc. Sở thủy sản Tây Australia từng khẳng định rằng nọc độc cá nóc độc hại đứng thứ hai thế giới chỉ sau độc của loài ếch vàng. Ngoài gan thì buồng trứng, trứng và thận cá nóc cũng độc hại không kém – tất cả đều phải đốt đi sau khi chế biến. Chỉ cần 1 miligram chất độc Tetrodotoxin của cá nóc cũng đủ khiến cho con người tử vong chỉ sau 1 giờ ăn nó vào cơ thể.

Tuy nhiên, thực khách trong các nhà hàng ở Tokyo sẵn sàng móc hầu bao chi trả 22.000 Yen (tương đương 210 USD) cho một “trải nghiệm hấp hối” tại các nhà hàng cao cấp chẳng hạn như nhà hàng 3 sao (do Michelin Guide công nhận) Usukifugu Yamadaya, hay một cái giá vừa phải hơn tại nhà hàng Torafugu Tei.

Ông Shigekazu Suzuki thái cá nóc thành từng lát mỏng, loại bỏ độc tố trong nội tạng cá

Trong những năm gần đây, dù ngư dân đã phát triển ra một giống cá nóc không có chất độc bằng cách giới hạn thức ăn của loài cá này, nhưng cá nóc có độc tố chết người mới là thức ăn được các thực khách “điếc không sợ súng” ưa chuộng hơn cả. Chính sự đe dọa của cái chết là đặc tính hấp dẫn khó chối bỏ đối với người yêu món ăn tử thần này.

Mỗi món ăn là một kỳ công khoa học

Cha của ông Toshiharu Hata – người đã thành lập nên công ty cá nóc của gia đình cách đây 40 năm cho biết, theo truyền thống, cá nóc được dùng theo kiểu chế biến thành những miếng thịt mỏng tang rồi trang trí thật công phu lên những cái đĩa gốm sứ có vẽ hoa văn tinh xảo.

Toshiharu Hata giải thích: “Các bếp trưởng bậc thầy đã cắt ra thành hình dạng những cánh hoa cúc trắng, núi Phú Sỹ hoặc thành hình các loài động vật như chim công, rùa và bướm. Mỗi đĩa cá nóc là một tác phẩm nghệ thuật. Mỗi món ăn là một kỳ công khoa học”.

Độc của gan cá nóc có thể giết 5 người đàn ông khỏe mạnh cùng lúc

Chúng tôi đi dạo xung quanh sàn nhà xưởng, theo dõi nhân viên của Toshiharu và quy trình chế biến món ăn thịnh soạn.

Ông Toshiharu Hata bật mí: “Ngon nhất trần đời là cá nóc cọp. Mỗi ký loài cá nóc cọp có giá tới 40.000 Yen và có thể phục vụ cho 30 thực khách. Chúng tôi chuyển cá đến New York. Chuyện này trước đây không có đâu, chỉ mới đến năm 1988 chúng tôi mới được chính phủ cho phép xuất hàng sang Mỹ. Nhưng Shimonoseki là nơi tốt nhất để ăn cá nóc khi bạn có thể gọi các món cá nóc tại bất kỳ nhà hàng nào ở đây. Có thể là 20 miếng cá nóc, trong khi cùng số tiền đó, bỏ ra gọi món cá nóc ở Osaka và Tokyo thì mỗi đĩa chỉ có khoảng 8 miếng thịt cá là cùng. Thành phố Tokuyama cũng là nơi có cá nóc ngon”.

Chúng tôi ngừng lại trước mặt một người đàn ông khoác áo trắng và bao tóc bằng lưới, ông ta đang cầm con dao làm cá nóc gọi là “Hochi”. Người đàn ông cúi người chào khách. Toshiharu cung kính nói: “Ông ấy là bậc thầy chuyên lọc tinh hoàn và sinh dục cá nóc ở đây”.Cái nôi khai sinh ra Nhật Bản hiện đại

6:30 sáng, ở chợ cá Karato-Ichiba thuộc trung tâm thành phố Shimonoseki, các quầy hàng đã sửa soạn gọn gàng, họ bán cua ghẹ, mực, cầu gai, sò ốc và nhiều loại hải tảo rực rỡ màu sắc.

Bé gái bắt cá nóc bằng găng tay cao su

Trên thực đơn ăn sáng, chúng tôi được thưởng thức những lát cá ngừ tươi Sashimi và cá nóc dùng với nước tương Ponzu đen, tiếp đó là món cá nóc chiên xù, và sau cùng là món cá nóc hầm ăn kèm với loại bánh gạo Uiro. Ngoài ra chúng tôi còn nếm món canh cá nóc với hành lá thái nhuyễn, đậu phụ và dưa cải muối chua. Món nào cũng ngon, mặc dù vừa ăn vừa run.

Gạt bữa ăn “tử thần” sang một bên, có nhiều thứ đáng quan tâm ở Shimonoseki và những khu chợ hải sản quanh vùng.

Cách trung tâm thành phố khoảng 13km là tòa lâu đài cổ Chofu nằm tại Jokamachi, ngôi nhà của các Samurai. Nơi đây nổi bật với các bức tường sơn tuyền một màu vàng và mái che có từ thế kỷ XIV. Trong khuôn viên của khu đền thờ, Toshiharu Hata giải thích cho chúng tôi về những giáo lý của tầng lớp chiến binh Bushido của Nhật Bản.

Những điểm tham quan hấp dẫn khác ở trong và quanh thành phố Shimonoseki bao gồm: Bảo tàng khoa học hải dương Shimonoseki; đền Kozanji, một Kho báu quốc gia của Nhật Bản; Miếu Akama; cây cầu Tsunoshima dài 1.780m nối kết đảo Tsunoshima (một phần của thành phố Shimonoseki) với đảo Honshu; và Ganryujima, một hòn đảo nhỏ nổi tiếng bởi những cây thần kiếm của Miyamoto Musashi và Sasaki Kojirō.

Cây cầu Tsunoshima dài 1.780m liên kết giữa đảo Tsunoshima với Honshu

Mách nhỏ

Để đến thành phố Shimonoseki, du khách có thể đi bằng đường hàng không: các chuyến bay nội địa hoạt động 90 phút mỗi chuyến từ sân bay Haneda (Tokyo) đến sân bay Yamaguchi Ube. Từ đó, du khách đi xe buýt khoảng 1 tiếng là đến nhà ga Shimonoseki.

Nguồn thông tin được chúng tôi sưu tầm từ Internet

Cách Chế Biến Cá Nóc Của Người Nhật Bản ,

Nền văn hóa ẩm thực của Nhật Bản gắn liền với hải sản tươi sống – điều này thể hiện qua những món ăn “quốc hồn quốc túy” là sushi và sashimi.

Và có một loài cá, dù có thể không bằng cá ngừ, nhưng luôn có mặt trong danh sách những loài cá đắt đỏ nhất trong các nhà hàng hạng sang.

Đó là cá nóc Nhật Bản – hay còn gọi là Fugu trong tiếng Nhật.

Loài cá này có thể đem lại cho nước Nhật hàng triệu đô la mỗi năm. Giới nhà giàu cũng sẵn sàng chi đến cả ngàn đô để được thưởng thức nó.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, loài cá này là 1 trong những sinh vật độc nhất thế giới. Trên cơ thể cá nóc có chứa độc tố tetrodotoxin – dạng chất độc thần kinh cực mạnh, chỉ cần 1mg cũng đủ để một người trưởng thành phải chết trong đau đớn. Chính vì thế, chính phủ Nhật đã ra luật yêu cầu chỉ những người có chứng chỉ mới được phép giết mổ và buôn bán cá nóc.

Kể cả khi bạn là bếp trưởng của một nhà hàng Nhật Bản, bạn cũng không được giết mổ hay chế biến cá nóc mà không có tờ “giấy phép Fugu” do chính phủ cung cấp.

Đó là chứng chỉ quan trọng, cho phép một người giết mổ, chế biến và buôn bán/phục vụ cá nóc tại Nhật.

Và để đạt được chứng chỉ ấy thật không đơn giản

Phải nhắc lại tetrodotoxin là một chất độc thần kinh cực mạnh, có khả năng giết người chỉ bằng một giọt. Chính vì thế, những người có thể làm được cá nóc phải có kỹ năng dùng dao tuyệt đối hoàn hảo, không để lại bất kỳ sai sót nào trong quá trình chế biến.

Thứ để chứng thực cho kỹ năng của họ chính là tờ giấy phép của chính phủ. Để có được tờ chứng chỉ này, một bếp trưởng với kỹ năng tốt cũng phải trải qua 2 năm đào tạo, cùng ít nhất 2 năm kinh nghiệm xử lý cá nóc.

Ngoài ra, đi kèm trong quá trình đó là muôn vàn các bài kiểm tra lý thuyết siêu khó mà bắt buộc học viên phải đạt điểm tối đa.

Cũng cần biết rằng các bếp trưởng không học cách “loại bỏ chất độc”, mà là biết “chất độc nằm ở đâu”. Với cá nóc, độc tố nằm rất nhiều ở ruột, nội tạng và da cá – đó sẽ là những phần phải tiêu hủy sau quá trình chế biến. Họ cũng cần phải biết cách tránh cắt phạm phải phần có độc tố – như gan, nếu không có thể khiến phần thịt cá vốn an toàn cũng bị nhiễm độc.

Quá trình rèn luyện gian nan sẽ kéo dài ít nhất là 4 – 5 năm, nhưng cũng có thể lên đến 7, thậm chí là 10 năm.

Kết thúc quá trình, các đầu bếp phải trải qua một bài thực hành cuối cùng: bóc tách và chế biến thành công một con cá nóc, dưới sự giám sát của các đầu bếp Fugu giàu kinh nghiệm. Chỉ khi vượt qua thử thách ấy, họ mới nhận được chứng chỉ.

Lịch sử thú vị của món cá nóc

Trên thực tế, cá nóc đã từng là một món ăn “quốc cấm” của Nhật Bản trong thế kỷ 16, sau sự kiện một nhóm samurai không thể tỉnh dậy nổi vì ăn phải nó.

Đây cũng là loài cá duy nhất mà bất chấp hương vị thơm ngon cũng chưa bao giờ được phép xuất hiện trong hoàng cung.

Trải qua thời gian, lệnh cấm cho cá nóc đã được gỡ bỏ một vài phần. Hiện tại, Nhật Bản cho phép kinh doanh cá nóc, nhưng chỉ là các lát cá chứ không phải cá nguyên con.

Các quốc gia châu Âu thì hoàn toàn cấm nhập khẩu cá nóc, trong khi Mỹ cũng đòi hỏi đầu bếp phải có chứng chỉ mới được phục vụ món ăn này.

Sự Thật Về Phở Bò Kobe

Thành phố Kobe (Kinki, đảo Honshu) là một thành phố cảng lớn của Nhật Bản. Kobe cũng là địa điểm lừng danh trong bản đồ ẩm thực nước này với một loại thực phẩm thuộc hàng “cực phẩm”: thịt bò Kobe.

Bò Kobe vốn thuộc giống bò Tajima-ushi, là loài vật được nuôi sung sướng bậc nhất trên đời, xứng danh với nhận định về sự “cực đoan thú vị của người Nhật” trong ẩm thực. Loại bò này còn được biết với tên bò Wagyu, từ lâu đã trở thành một trong những món ăn danh tiếng nhất thế giới, sánh cùng trứng cá Almas, nấm truffle trắng…

Quy trình nuôi dưỡng loại bò này rất khắt khe. Thực phẩm để nuôi bò là những thức ăn bổ dưỡng như bắp non, lúa mạch, cỏ tươi; thức uống thường là nước chiết xuất từ nguồn thật tinh khiết, và cả bia!

Riêng ở Australia, nhiều trang trại còn bổ sung vào khẩu phần ăn hàng ngày của những chú bò Wagyu một ly rượu vang đỏ Cabernet Syrah Merlot liên tục trong ít nhất 1 tháng, khiến bò cảm thấy ngon miệng và bớt căng thẳng hơn. Ngoài ra, những thành phần chống oxy hoá trong rượu vang còn tác động đến màu thịt bò, khiến mùi vị của thịt hấp dẫn hơn.

Hằng ngày, những người chăn nuôi phải tắm bò đều đặn bằng vòi nước ấm và massage bằng rượu sakê. Công đoạn tưởng chừng chẳng ăn nhập gì với việc nuôi bò này lại có ý nghĩa rất quan trọng: giúp những lớp mỡ nằm dọc ngang hòa quyện vào lớp thịt nạc khiến cho thịt bò Kobe trở nên béo ngậy, thơm ngon (còn gọi là mỡ vân cẩm thạch). Chưa hết, để giúp chúng thư giãn, người ta còn cho bò nghe nhạc Mozart, Chopin hay Beethoven mỗi ngày.

Vì được cung phụng như những ông hoàng (tất nhiên là trước khi giết thịt) nên những chú bò giống Wagyu sống khá “ung dung tự tại”, ít khi phải… động móng làm gì cho cực nhọc, cũng chẳng bị stress bao giờ! Kết quả là bao nhiêu tinh túy, chất dinh dưỡng thấm hết vào phần thịt, khiến miếng thịt bò cực kỳ thơm ngon, mềm mại nhưng không bở, thịt bò luôn có sự phân bố khá đều giữa thịt và mỡ.

Đặc biệt hơn, loại mỡ này hoàn toàn không có cholesterol, nên chỉ có tác dụng làm thịt mềm mại chứ không ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Mỡ lẫn sâu vào thịt, tạo nên vị béo bùi đặc trưng mà bất cứ ai nếm thử một lần khó lòng quên được.

Vì người ta phải nuôi dưỡng mỗi con bò rất cầu kỳ trong khoảng một năm rưỡi trước khi giết mổ, nên mỗi năm chỉ có 3-4 ngàn con bò đủ tiêu chuẩn ra lò. Đó là lý do khiến loại thịt quý hiếm này rất đắt, mỗi cân Anh lên đến hơn 300 USD. Riêng tại Việt Nam, bò Kobe có giá nhập khẩu không dưới 4 triệu đồng/kg.

Tại các nhà hàng Việt Nam, mỗi đĩa thức ăn gồm 200g bò Kobe chính hiệu, được nhập khẩu từ Nhật, có giá ít nhất khoảng nửa triệu đồng. Thông thường, bò Kobe ngon nhất khi dùng làm món beefsteak hay nướng ướp muối tiêu. Chỉ với những món này bạn mới tận hưởng hết sự mềm mại của thịt mà ít loại bò nào khác có được.

Bò nướng dùng kèm với các loại xốt khác nhau như xốt Teriyaki, xốt nâu, xốt hành hay xốt rượu mật ong có vị ngọt dịu vốn rất hợp với vị thịt bò Kobe. Hương thơm nhẹ, vị béo quyện cùng với những thớ thịt mượt mà như tan dần trong miệng.

Lạ hơn thì có món lẩu giấy bò Kobe của Nhà hàng Nishimura (Khách sạn Môvenpick Saigon). Món ăn được phục vụ khá cầu kỳ trong chiếc lẩu được làm bằng loại giấy đặc biệt, đốt nóng bằng cồn cháy rất đượm. Lẩu giấy với thịt bò Wagyu và nước dùng nấu từ xương có giá 35 USD++/phần.

Ngoài ra, nhà hàng còn có nhiều món khác như lẩu Shabu Shabu, Sukiyaki và món nướng cũng được làm từ loại bò thượng hạng này với giá từ 50 đến 60 USD++/phần. Xem ra, so với cách nuôi dưỡng và chế biến quá công phu, thì mức giá để thưởng thức món ăn “tuyệt phẩm” trong thế giới ẩm thực này cũng không hẳn là quá đắt!

Thịt bò Kobe là loại thịt bò đắt nhất thế giới. Một cân Anh (0,454kg) có giá khoảng 100USD, ( hơn 3 triệu đồng/kg) !

Cái ngon của bò Kobe

Kobe

một thành phố lớn của Nhật Bản thuộc vùng Kinki nằm trên đảo Honshu. Kobe không những chỉ là một thành phố cảng nổi tiếng đẹp, có suối nước nóng Arima thu hút du khách, mà đặc biệt Kobe còn là quê hương của món thịt bò nổi tiếng thế giới: thịt bò Kobe.

Thịt bò Kobe nổi tiếng cả về chất lượng lẫn “ngân lượng’. Khoảng 3 triệu VN đồng/kg. Tuy nhiên, để “móc túi” thực khách với cái giá khủng khiếp ấy, người nuôi đã phải vất vả, cực nhọc trong nhiều năm tháng để nuôi lớn những con bò thuộc giống bò Tajima-ushi, một giống bò độc đáo của vùng Kobe. Cách nuôi bò của Kobe thật ít ai có thể hình dung nổi. Những con bò Kobe được nuôi nấng, săn sóc chẳng khác gì những ông hoàng bà chúa; được cho ăn toàn những thức ăn bổ dưỡng như bắp non, lúa mạch, cỏ tươi; …được uống bia để ăn cho ngon miệng; được tắm nước nóng, nghe nhạc trữ tình của Mozart, Chopin để thư giãn; và đặc biệt là hàng ngày được massage với rượu sakê! Massage để làm gì? Xin thưa để những lớp mỡ hòa quyện vào lớp thịt nạc khiến cho thịt bò Kobe trở nên béo ngậy, thơm ngon.

Nỗi niềm bò Kobe

Khi được massage, bò cứ đứng đờ ra để tận hưởng cái sung sướng của một con bò rất “đế vương”, nhưng chúng có biết đâu là người ta phục vụ chúng như thế chẳng qua cũng chỉ vì cái nhu cầu vật chất của con người. Có câu nói “ngu như bò”, quả là bò ngu thật. Nếu bò mà thông minh hơn một chút, chắc nó sẽ hiểu ra vì sao nó lại được săn sóc như một ông hoàng bà chúa, chẳng qua là để khi thịt nó trở nên thơm ngon… Hiểu ra như thế, chắc bò sẽ nghĩ: “Con người sao mà nhiều “thú tính” đến thế!

Thịt bò Kobe

Thịt bò Kobe

Nhật:

神戸ビーフ

Kōbe Bīfu

?

là loại thịt bò nổi tiếng thế giới và là một đặc sản của thành phố Kobe thuộc vùng Kinki Nhật Bản . Bò Kobe thuộc giống bò Tajima-ushi, một giống bò độc đáo của vùng Kobe. Bò Kobe là một trong 3 giống bò Wagyū cho thịt ngon nhất. Hương thơm nhẹ, vị béo quyện cùng với những thớ thịt mượt mà như tan dần trong miệng đã làm cho thịt bò Kobe được xếp vào hàng “cực phẩm”. Tuy vậy, thịt bò Kobe rất đắt tiền: Một cân Anh (0.454kg) trị giá hơn 300 USD, loại đặc biệt có giá hơn 1000 USD. Riêng tại Việt Nam, bò Kobe có giá nhập khẩu không dưới 4 triệu đồng/kg.

Thịt bò Wagyū, loại Kobe đắt nhất

Lịch sử

Một con bò wagyū

– Nuôi bò

Quy trình nuôi dưỡng bò Kobe rất khắt khe. Thức ăn nuôi bò là những thứ bổ dưỡng như lúa non, cỏ tươi; còn đồ uống là nước được chiết xuất rất tinh khiết và thậm chí là cả bia.

Bò được chăm sóc rất kỹ từ khi còn bé. Mỗi trang trại wagyu chỉ nuôi từ 10 tới 15 con bò. Khẩu phần ăn của chúng được quản lý chặt chẽ để tạo ra những thớ thịt săn chắc. Hàng ngày người dân cho bò tắm bằng nước ấm. Những người dân ở đây cho rằng thịt bò sẽ ngon khi bò cảm thấy hạnh phúc, vì vậy chúng được massage hàng ngày bằng chổi rơm. Việc massage này trên thực tế ngoài việc làm cho bò cảm thấy hạnh phúc hơn thì sẽ giúp cho mỡ của bò được tan bớt đi (giống như chúng ta đánh mỡ) và bò sẽ có chất lượng thịt cao hơn.

Vào 600 ngày trước khi được giết mổ, bò Kobe sẽ được ăn 4.800 loại thực phẩm để chúng tăng cân được 500kg. Hàng ngày, những chú bò đều được nghe nhạc giao hưởng của Mozart, Beethoven,… để giúp chúng thư giãn BÒ KOBE – TINH HOA TỪ NHẬT BẢN

Câu chuyện về món đặc sản thịt bò Kobe cũng được thêu dệt chẳng khác gì món ăn của Từ Hi Thái Hậu. Nếu như bà hoàng phụ chính có những món ăn cỡ “sâm thử”, “tượng tinh”, “phương chi thảo”… đầy ly kỳ thì thịt bò Kobe cũng chẳng kém gì. Nào bò nghe nhạc Mozart, massage thư giãn hay uống bia, dù không quá quý hiếm nhưng món thịt này cũng chỉ dành cho những bữa ăn đặc biệt sang trọng và cầu kỳ…

Cơ quan quản lý thịt bò Kobe – Nhật Bản trả lời về nguồn gốc thịt bò Kobe

Mỗi con bò được quản lý nghiêm ngặt từ đời “ông, bà” cho đến đời con cháu theo mã số.Để khi cần người ta có thể truy xuất nguồn gốc, người nuôi, ngày giết mổ…

Mỗi ký thịt bò bán ngoài thị trường đều có “mã số” để khi nhà hàng chế biến phải trình được cho thực khác mã số” này để dễ dàng kiểm tra.

Không thể không nói là may mắn khi chúng tôi được gặp ông Hisanobu Matsuo, văn phòng Hiệp hội quốc gia Hiệp hội Hợp tác Nông nghiệp, đơn vị quản lý bò Kobe. Câu chuyện của ông dù không ly kỳ như những gì được nghe nhưng bò Kobe vẫn thực sự kích thích trí tưởng tượng của người nghe dù chỉ bằng những con số.

Bạn cứ tưởng tượng một đất nước có nền nông nghiệp phát triển như Nhật bản, nơi người ta có thể nhân giống nhiều loại động vật quý hiếm, mà giống bò Kobe vẫn vô cùng hiếm. Bạn lại thử suy nghĩ khi người dân sống ngay ở huyện Hyogo – “rốn bò Kobe”, không phải ai cũng được ăn thứ thịt quý giá này.

Ông Matsuo giải thích: “Giống bò thuần chủng chỉ có tại Hyogo. Con bò từ khi sinh ra đến khi giết mổ được một ủy ban quản lý chặt chẽ. Bò không được sinh sản bừa bãi, thậm chí có giống không cho sinh sản. Có giống chỉ có duy nhất 12 con và người ta giữ giống bằng tinh đông lạnh. Mỗi con bò có một giấy quản lý phức tạp: số, vân mũi, tên bố mẹ, ông bà nội ngoại… Thịt xẻ ra cũng được đánh giá theo 12 tiêu chí, đánh số từ 1 đến 12, và phải từ thứ 6 trở lên mới được xếp là thịt bò Kobe”.

Không hẳn bò được nghe nhạc Mozart hay uống bia không phải vì cầu kỳ mà vì quá cầu kỳ. Đơn giản là uống bia lung tung hay nghe nhạc nhiều có thể… ảnh hưởng đến tâm lý, trọng lượng con bò!

Vì vậy, chúng có nghe nhạc, có uống bia hay được massage nhưng theo định kỳ hoặc khi bị ốm. Thức ăn không có gì đặc biệt ngoài thứ cỏ chỉ mọc ở những ngọn núi Hyogo… Tuy nhiên, quy trình nuôi ngặt nghèo đã đẩy giá một con bò con khỏang 580 triệu yên. (1 yên = 216 VND)

Chính phủ Nhật có đạo luật quản lý những giá trị quý hiếm, trong đó có bò Kobe. Chỉ có 200 cửa hàng bán thịt bò Kobe trên toàn quốc, riêng Kobe đã chiếm một nửa số này. “Bò Kobe không được xuất khẩu nên tất nhiên những cửa hàng bán thịt bò Kobe tại nhiều nơi trên thế giới là không xác thực”, ông Matsuo khẳng định.

Tất nhiên, để minh họa cho những gì mình nói, chúng tôi cũng được thăm lò giết mổ bò Kobe. Thật sự, đây giống như một trung tâm đấu giá hơn là nơi giết mổ.

Một nhóm khoảng 8 chuyên gia sẽ kiểm tra chi tiết để đánh giá từng con bò được mổ, từ màu sắc, thớ thịt, độ dày mỏng của da… để phân loại để đón dấu “thịt bò Kobe”, khá nhiều con bò trong số này bị loại không đủ tiêu chuẩn. Ba con bò trong số này được trao giải để bán đấu giá.

Món bò Kobe ở Kobe Plaisir

Đây là nơi chủ yếu để quảng bá thứ thịt bò quý giá của địa phương. Bếp trưởng nhà hàng là ông Atsuzawa, vừa khoe mới phục vụ cho hoàng tử Dubai, vừa chế biến món bò trước mặt thực khách đến từ Việt Nam. Tất nhiên, trước khi chế biến, ông có cho mọi người xem giấy chứng nhận của miếng thịt bò. Giấy chứng nhận như số imei trên mỗi chiếc điện thoại để thực khách có thể kiểm tra tính chính xác trên internet.

Nhóm bốn người chia nhau 100 gram thịt bò, sắt ra những miếng nhỉnh hơn hạt lựu. Những ai hiểu rõ về văn hóa ẩm thực Nhật Bản đều biết rằng người Nhật nổi tiếng là khó tính trong việc chế biến và thưởng thức các món ăn. Những món ăn tại nhà hàng cũng vậy, không bao giờ được chế biến đồng loạt sẵn từ trước mà khi có khách gọi đầu bếp mới bắt đầu làm. Các món ăn đều được chế biến riêng cho từng người với liều lượng định sẵn.

Điểm đặc biệt và làm nên sự nổi tiếng của loại thịt bò Kobe đó chính là những lớp mỡ nến xen kẽ những thớ thịt đỏ tươi trông giống như những bông hoa tuyết. Theo giới thiệu của bếp trưởng, cái ngon của thịt bò Kobe là ở chỗ nạc và mỡ đã trộn lẫn với nhau theo tỷ lệ chuẩn, rất tốt cho sức khỏe. Thịt bò Kobe tạo ra chất omega rất lớn, đó là chất thuộc họ các axit béo chưa bão hòa rất tốt cho sức khỏe.

Cũng theo giới thiệu, thì loại thịt này bổ sung vitamin và khoáng chất có tác dụng bổ máu, bồi bổ sau một ngày làm việc căng thẳng, đẹp da, phục hồi sức khỏe nhanh chóng và giảm stress. Còn khi ăn, miếng thịt ngọt ấm, giòn, có thể ăn kiểu nướng, lẩu hoặc tái… ăn kèm với các loại nấm kim châm, nấm bào ngư, nấm hải sản với đậu phụ Nhật…

Người Nhật rất chuộng sự “khô ráo”- Sappari – khi thưởng thức món ăn, nghĩa là hạn chế tối đa lượng mỡ thừa, và thịt bò Kobe đạt tiêu chuẩn tuyệt đối cho yêu cầu này. Người ăn thịt bò Kobe chẳng những không thấy đầy bụng mà sự mệt mỏi, bực bội như tan biến đi, tinh thần sảng khoái gấp bội…

Người Nhật vẫn luôn tự hào về nền văn hóa ẩm thực đầy truyền thống với những món ăn và nghệ thuật trang trí ẩm thực mà chỉ ở Nhật bản mới có. Cũng như trà đạo, hay sushi, sashimi…, sự cầu kỳ và quý hiếm cũng như nghệ thuật chế biến mới thực sự là thứ đem lại cho thực khách sự trải nghiệm cả 5 giác quan khi thưởng thức những món ăn chế biến từ thịt bò Kobe…

Đó là khi ăn thực khách cảm nhận được sự tri ân cuộc sống, lòng tôn kính vạn vật và nhận trân những giá trị sống đích thực, ăn để thấy lòng thanh thản và yên tĩnh hơn…

Không phải ai cũng từng được thưởng thức thịt bò Kobe, món ăn vô cùng đặc biệt của người Nhật Bản hiện có tại nhà hàng Asahi Hot Pot – 76 Triệu Việt Vương, Hà Nội.

Đây là loài động vật được nuôi sung sướng bậc nhất trên đời. Trong thời gian 8 tháng đầu, chúng chỉ được ăn cỏ chay phơi khô. Thời gian sau đó, chúng được sử dụng 7 loại ngũ cốc tổng hợp như lúa mạch, ngô Mỹ non, đậu nành, gạo Nhật… Vào 600 ngày cuối trước khi xuất xưởng, bò Kobe được ăn 4.800 loại thực phẩm tổng hợp để tăng được 500 kg. Một điều rất lý thú nữa là bò Kobe được thư giãn như những ông hoàng bà chúa. Bạn có tưởng tượng được những chú bò thư giãn bằng thể loại nhạc bác học như Mozart, Chopin, Bethoven, tắm nước nóng tinh khiết và mỗi ngày được uống bia, masasge với rượu sake?

Món thịt bò Kobe thơm ngon.

Theo Cục Lưu trữ Thông tin Nông nghiệp Nhật Bản, mỗi năm nước này cho xuất xưởng 3.000 tới 4.000 con bò Kobe, trong đó chỉ có khoảng 1200 con được nuôi tại đảo Kobe. Do vậy, bò Kobe tại Việt Nam thực sự là một loại thực phẩm quý hiếm, không phải tới nhà hàng nào bạn cũng được thưởng thức thịt bò Kobe chính gốc.

Nhà hàng Lẩu Triều Nhật Asahi Hot Pot đã nhập khẩu bò Kobe từ Nhật Bản đúng tiêu chuẩn A5, tiêu chuẩn cao nhất cho loại thực phẩm này. Bạn có thể thưởng thức bò Kobe theo kiểu truyền thống của người Nhật là nướng tiêu đen ở nhiệt độ khoảng 300°C. Lát thịt bò thơm lừng được dùng kèm với loại sốt đặc biệt có chứa tiêu đen và mù tạt tan dần trong miệng là cách ăn ngon nhất, lạ miệng nhất.

Món lẩu bò Kobe.

Thêm một nồi nước dùng, cùng những loại rau nấm tổng hợp, đậu Nhật, bún Nhật… là bạn đã có một nồi lẩu đậm phong cách ẩm thực của người Nhật. Điểm đặc biệt nhất trong món lẩu bò Kobe ở nhà hàng lẩu Triều Nhật – Asahi Hot Pot là bạn sẽ được dùng thịt bò cùng hai loại sốt Goma và sốt Bondu do chính người đầu bếp tài ba đến từ Nhật bản chế biến với một bí quyết riêng tạo nên sự mới lạ, độc đáo cho món ăn.

Ngoài ra, nhà hàng Asahi Hot Pot còn phục vụ nhiều món được chế biến từ bò Kobe như bò Kobe cuộn măng tây, bò Kobe sốt tiêu đen…

Điện thoại: 043.9447966/ Fax: 043.9447968 Website:

Địa chỉ: Nhà hàng Lẩu Triều Nhật – Asahi Hot Pot, 76 Triệu Việt VươngĐiện thoại: 043.9447966/ Fax: 043.9447968Website: chúng tôi

Câu chuyện về món đặc sản thịt bò Kobe được thêu dệt chẳng khác gì món ăn của Từ Hi Thái Hậu. Nếu như bà hoàng phụ chính có “sâm thử”, “tượng tinh”, “phương chi thảo”… thì thịt bò Kobe cũng chẳng kém gì.

Nào bò nghe nhạc Mozart, massage thư giãn hay uống bia, dù không quá quý hiếm nhưng món thịt này cũng chỉ dành cho những bữa ăn đặc biệt sang trọng và cầu kỳ…

Văn phòng Hiệp hội quốc gia Hiệp hội Hợp tác Nông nghiệp, đơn vị quản lý bò Kobe.

Cơ quan quản lý thịt bò Kobe – Nhật Bản trả lời về nguồn gốc thịt bò Kobe

Mỗi con bò được quản lý nghiêm ngặt từ đời “ông, bà” cho đến đời con cháu theo mã số.Để khi cần người ta có thể truy xuất nguồn gốc, người nuôi, ngày giết mổ…

Mỗi ký thịt bò bán ngoài thị trường đều có “mã số” để khi nhà hàng chế biến phảitrình được cho thực khác “mã số” này để dễ dàng kiểm tra.

Không thể không nói là may mắn khi chúng tôi được gặp ông Hisanobu Matsuo, văn phòng Hiệp hội quốc gia Hiệp hội Hợp tác Nông nghiệp, đơn vị quản lý bò Kobe. Câu chuyện của ông dù không ly kỳ như những gì được nghe nhưng bò Kobe vẫn thực sự kích thích trí tưởng tượng của người nghe dù chỉ bằng những con số. Bạn cứ tưởng tượng một đất nước có nền nông nghiệp phát triển như Nhật bản, nơi người ta có thể nhân giống nhiều loại động vật quý hiếm, mà giống bò Kobe vẫn vô cùng hiếm. Bạn lại thử suy nghĩ khi người dân sống ngay ở huyện Hyogo – “rốn bò Kobe”, không phải ai cũng được ăn thứ thịt quý giá này.

Ông Hisanobu Matsuo, văn phòng Hiệp hội quốc gia Hiệp hội Hợp tác Nông nghiệp, đơn vị quản lý bò Kobe.

Ông Matsuo giải thích: “Giống bò thuần chủng chỉ có tại Hyogo. Con bò từ khi sinh ra đến khi giết mổ được một ủy ban quản lý chặt chẽ. Bò không được sinh sản bừa bãi, thậm chí có giống không cho sinh sản. Có giống chỉ có duy nhất 12 con và người ta giữ giống bằng tinh đông lạnh. Mỗi con bò có một giấy quản lý phức tạp: số, vân mũi, tên bố mẹ, ông bà nội ngoại… Thịt xẻ ra cũng được đánh giá theo 12 tiêu chí, đánh số từ 1 đến 12, và phải từ thứ 6 trở lên mới được xếp là thịt bò Kobe”. Không hẳn bò được nghe nhạc Mozart hay uống bia không phải vì cầu kỳ mà vì quá cầu kỳ. Đơn giản là uống bia lung tung hay nghe nhạc nhiều có thể… ảnh hưởng đến tâm lý, trọng lượng con bò! Vì vậy, chúng có nghe nhạc, có uống bia hay được massage nhưng theo định kỳ hoặc khi bị ốm. Thức ăn không có gì đặc biệt ngoài thứ cỏ chỉ mọc ở những ngọn núi Hyogo… Tuy nhiên, quy trình nuôi ngặt nghèo đã đẩy giá một con bò con khỏang 580 triệu yên. (1 yên = 216 VND) Chính phủ Nhật có đạo luật quản lý những giá trị quý hiếm, trong đó có bò Kobe. Chỉ có 200 cửa hàng bán thịt bò Kobe trên toàn quốc, riêng Kobe đã chiếm một nửa số này. “Bò Kobe không được xuất khẩu nên tất nhiên những cửa hàng bán thịt bò Kobe tại nhiều nơi trên thế giới là không xác thực”, ông Matsuo khẳng định. Tất nhiên, để minh họa cho những gì mình nói, chúng tôi cũng được thăm lò giết mổ bò Kobe. Thật sự, đây giống như một trung tâm đấu giá hơn là nơi giết mổ. Một nhóm khoảng 8 chuyên gia sẽ kiểm tra chi tiết để đánh giá từng con bò được mổ, từ màu sắc, thớ thịt, độ dày mỏng của da… để phân loại để đón dấu “thịt bò Kobe”, khá nhiều con bò trong số này bị loại không đủ tiêu chuẩn. Ba con bò trong số này được trao giải để bán đấu giá.

Một góc phòng ăn của Kiber Plasir

Đến thăm nhà hàng Kobe Plasir

Đây là nơi chủ yếu để quảng bá thứ thịt bò quý giá của địa phương. Bếp trưởng nhà hàng là ông Atsuzawa, vừa khoe mới phục vụ cho hoàng tử Dubai, vừa chế biến món bò trước mặt thực khách đến từ Việt Nam. Tất nhiên, trước khi chế biến, ông có cho mọi người xem giấy chứng nhận của miếng thịt bò. Giấy chứng nhận như số imei trên mỗi chiếc điện thoại để thực khách có thể kiểm tra tính chính xác trên internet.Nhóm bốn người chia nhau 100 gram thịt bò, sắt ra những miếng nhỉnh hơn hạt lựu. Những ai hiểu rõ về văn hóa ẩm thực Nhật Bản đều biết rằng người Nhật nổi tiếng là khó tính trong việc chế biến và thưởng thức các món ăn. Những món ăn tại nhà hàng cũng vậy, không bao giờ được chế biến đồng loạt sẵn từ trước mà khi có khách gọi đầu bếp mới bắt đầu làm. Các món ăn đều được chế biến riêng cho từng người với liều lượng định sẵn. Điểm đặc biệt và làm nên sự nổi tiếng của loại thịt bò Kobe đó chính là những lớp mỡ nến xen kẽ những thớ thịt đỏ tươi trông giống như những bông hoa tuyết. Theo giới thiệu của bếp trưởng, cái ngon của thịt bò Kobe là ở chỗ nạc và mỡ đã trộn lẫn với nhau theo tỷ lệ chuẩn, rất tốt cho sức khỏe. Thịt bò Kobe tạo ra chất omega rất lớn, đó là chất thuộc họ các axit béo chưa bão hòa rất tốt cho sức khỏe.

Cũng theo giới thiệu, thì loại thịt này bổ sung vitamin và khoáng chất có tác dụng bổ máu, bồi bổ sau một ngày làm việc căng thẳng, đẹp da, phục hồi sức khỏe nhanh chóng và giảm stress. Còn khi ăn, miếng thịt ngọt ấm, giòn, có thể ăn kiểu nướng, lẩu hoặc tái… ăn kèm với các loại nấm kim châm, nấm bào ngư, nấm hải sản với đậu phụ Nhật… Người Nhật rất chuộng sự “khô ráo”- Sappari – khi thưởng thức món ăn, nghĩa là hạn chế tối đa lượng mỡ thừa, và thịt bò Kobe đạt tiêu chuẩn tuyệt đối cho yêu cầu này. Người ăn thịt bò Kobe chẳng những không thấy đầy bụng mà sự mệt mỏi, bực bội như tan biến đi, tinh thần sảng khoái gấp bội… Người Nhật vẫn luôn tự hào về nền văn hóa ẩm thực đầy truyền thống với những món ăn và nghệ thuật trang trí ẩm thực mà chỉ ở Nhật bản mới có. Cũng như trà đạo, hay sushi, sashimi…, sự cầu kỳ và quý hiếm cũng như nghệ thuật chế biến mới thực sự là thứ đem lại cho thực khách sự trải nghiệm cả 5 giác quan khi thưởng thức những món ăn chế biến từ thịt bò Kobe… Đó là khi ăn thực khách cảm nhận được sự tri ân cuộc sống, lòng tôn kính vạn vật và nhận trân những giá trị sống đích thực, ăn để thấy lòng thanh thản và yên tĩnh hơn…

Tạm ngừng kinh doanh món ăn từ thịt bò Kobe

Bếp trưởng của một khách sạn nổi tiếng với những món ăn từ thịt bò Kobe tại Hà Nội tỏ ra bất ngờ với thông tin chứng thư giả gần đây. Theo anh, lâu nay, việc mua bán loại thực phẩm này đều phổ biến, dễ dàng trên thị trường. Ngay cả các nhà hàng, khách sạn cũng chỉ đi nhập từ các cơ sở phân phối trong nước về để chế biến nên không hay biết gì về việc chứng từ nhập khẩu là giả.

“Cũng giống như đi chợ, thấy con cá ngon thì mua, chứ ai vào hỏi giấy chứng nhận nhập đâu. Chúng tôi cũng chỉ căn cứ vào đặc điểm nhận dạng được học để phân biệt bò Kobe thật hay giả khi lấy hàng. Còn vấn đề 2 nước đã có văn bản kiểm dịch, giao thương hay chưa, giấy tờ bên cung cấp hàng hóa đưa ra có chữ ký, đóng dấu mà vẫn là giả thì người kinh doanh rất khó kiểm soát được”, anh nói.

Theo kinh nghiệm của vị bếp trưởng này, thịt bò Kobe thật có vân mỡ mỏng, lượn tròn như hình hoa, vị ngọt đậm và rất mềm. Mặc dù đang thu hút rất nhiều thực khách song đại diện khách sạn này cho hay họ vẫn sẽ tạm ngưng kinh doanh món ăn này theo đúng quy định để chờ kết luận cuối cùng của các cơ quan chức năng.

Trong khi đó, nguồn tin từ một nhà hàng nổi tiếng tại Hà Nội, nơi cũng kinh doanh những món ăn thịt bò Kobe có giá tiền triệu cho hay, vì sự việc mới xảy ra nên chưa nhận thấy rõ phản ứng của người tiêu dùng. Do vậy, việc dừng hay tiếp tục kinh doanh thực phẩm này chưa được quyết định.

Trước thông tin có thể sẽ tiêu hủy toàn bộ số thịt Kobe tại nếu như các nhà hàng không đưa ra hóa đơn, chứng từ nhập khẩu hợp lệ, anh Tuấn, quản lý một nhà hàng Nhật trên phố Kim Mã bày tỏ, việc làm này có thể sẽ làm mất đi cơ hội được thưởng thức món ngon nổi tiếng của một bộ phận thực khách có nhu cầu. Mặt khác, thịt bò Kobe cũng không phải là hàng cấm. Đây là loại thực phẩm bổ dưỡng, phục vụ nhu cầu của những người có điều kiện thưởng thức. Do đó, theo quản lý nhà hàng này, các cơ quan chức năng nên xem xét để được nhập chính ngạch thịt bò từ Nhật Bản, phục vụ thực khách.

Tại

TP HCM

, hai chi cục Thú y và An toàn vệ sinh thực phẩm TP HCM cho biết sẽ tiến hành kiểm tra tất cả điểm rao bán và nhà hàng có phục vụ thịt bò Kobe, loại thịt có giá đắt nhưng chưa được kiểm dịch. Ông Huỳnh Lê Thái Hòa, Chi cục trưởng An toàn vệ sinh thực phẩm TP HCM nhấn mạnh, theo quy định, các loại thịt nhập khẩu khi kinh doanh tại nhà hàng quán ăn phải có giấy tờ chứng minh nguồn gốc, được kiểm dịch và chứng nhận an toàn. “Nếu thịt chưa được kiểm định, cơ sở không xuất trình được nguồn gốc hàng, xem như không được phép kinh doanh”, ông Hòa nói.

Chiều 26/12, ông Phan Xuân Thảo, Chi cục trưởng Thú y TP HCM cũng cho biết sẽ tiến hành kiểm tra tất cả các điểm kinh doanh thịt bò Kobe trên địa bàn. Hôm 22/12, Quản lý thị trường Hà Nội cũng tổ chức kiểm tra các điểm kinh doanh thịt bò Kobe ở thủ đô. Kết quả là tất cả cơ sở qua kiểm tra đều không xuất trình được giấy tờ hợp lệ.

Theo ông Hoàng Văn Năm, Cục trưởng Thú y, Cục này chưa hề cấp phép cho đơn vị nào kiểm dịch thịt bò từ Nhật Bản về Việt Nam. Lý do lớn nhất là thiếu văn bản pháp lý giữa hai bên. Các thỏa thuận về điều kiện vệ sinh thú y với sản phẩm nhập khẩu từ Nhật Bản và Việt Nam cũng chưa có, vì vậy vẫn chưa đủ điều kiện để tiến hành các thủ tục cấp phép nhập khẩu thịt bò từ nước này.

http://vanghe.blogspot.com/2013/09/su-that-ve-pho-bo-kobe.html

Sự Thật Về Mực Xà, Mực Xà Ăn Có Độc Không?

Trên thị trường hải sản hiện nay nổi lên một loại mực mới khiến không ít người tò mò vì hình dạng và kích thước khác so với mực thông thường, giá lại mềm hơn nên nhiều người muốn thử loại mực này. Loại mực này không phải là loại mực mới, nhưng trước đây ít được khai thác nên không nhiều người biết, nay được khai thác nhiều và bày bán ở các khu hải sản cũng như giới thiệu ở nhiều kênh thông tin nên được nhiều người biết đến. Đây được gọi là mực xà, sống ở những vùng nước sâu ngoài khơi.

Mực xà hay còn gọi là mực ma (tên khoa học là Sthenoteuthis oualaniensis) là loài nhuyễn thể chân đầu thuộc ngành động vật thân mềm phân bố ở một số địa phương duyên hải miền Trung Việt Nam như Hà Tĩnh, Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên. Đặc biệt, Trường Sa và Hoàng Sa là nơi có nhiều mực xà nhất.

Nghề câu mực xà thường được thực hiện ở vị trí cách bờ trên 150 hải lý với độ sâu hơn 800m dưới biển, mùa biển động là mùa chính để đánh bắt mực xà thường bắt đầu từ giữa tháng 12 và kết thúc khoảng cuối tháng 9 năm sau. Nghề câu mực xà xuất hiện từ những năm 90 với những phương tiện đánh bắt nhỏ nên sản lượng đánh bắt và hiệu quả sản xuất còn thấp, nay đã có những chiếc thuyền lớn đánh bắt xa bờ trong thời gian dài nên sản lượng mực xà khai thác ngày càng nhiều.

Theo kinh nghiệm của các ngư dân thì biển càng động mực xà xuất hiện càng nhiều, vì vậy ngư dân thường đánh bắt mực xà vào những ngày sóng to gió lớn. Chính vì đặc điểm này mà nghề câu mực xà được đánh giá là một trong những nghề gian nan và đòi hỏi nhiều kinh nghiệm đi câu trên biển cả.

Chúng ta có thể câu tay hoặc dùng lưới vây để bắt mực xà. Mực xà là loài phàm ăn, chúng có thể tìm mồi cả ngày lẫn đêm, không giống với mực ống chỉ ăn đêm, vì vậy việc câu mực xà dễ dàng hơn các loại mực khác. Tuy nhiên do phải đánh bắt trong những ngày biển động nên việc đánh bắt mực xà vẫn rất nguy hiểm.

Theo các ngư dân, ở Việt Nam, mực xà có hai loại chính: mực xà bầu, loại kia gọi là mực xà lá. Xét về kích thước, mực xà bầu khá nhỏ, mực tươi từ 5 con/kg, kích thước mực xà lá lớn hơn nhiều, mỗi con mực tươi nặng đến vài kg. Khi ăn mực xà lá thơm ngon và ngọt hơn mực xà bầu. Vì có kích thước lớn và thân có màu đen nên mực xà lá cũng được biết đến với tên gọi mực ma khổng lồ.

So với mực ống, mực xà có đuôi màu đen sậm, dày, xòe to như đuôi cá, còn đuôi mực ống mỏng, ôm sát vào thân. Mực xà ăn được, không gây ảnh hưởng đến sức khỏe con người nhưng không ngon nên ngư dân ít dùng.

Mực xà thường được đánh bắt ở những ngư trường xa bờ nên sau khi khai thác, ngư dân thường sơ chế mực xà làm mực khô. Mực xà sau khi phơi khô có vị hơi đắng, không ngon, ngọt và mềm như loại mực khô thông thường. Một số loại mực xà có đặc điểm phơi khô lên có màu hơi đen, vị hơi nhẫn, ít được thị trường ưa chuộng so với các loại mực khác. Giá mực xà khô trên thị trường buôn bán sỉ hiện nay dao động từ 100.000 – 150.000 đồng/kg, tùy theo loại lớn nhỏ. Ở một số địa phương dọc bờ biển có các đội thuyền chuyên đi câu mực xà ở vùng biển xa bờ, phơi khô và xuất bán sang Trung Quốc qua đường tiểu ngạch.

Mực xà tuy dễ dàng phân biệt với mực thường (mực ống) nhưng lại dễ bị nhầm lẫn với mực lá đại dương. Nếu mực xà có màu tím, hoặc hồng ánh tím, da dày, cứng và vây ngắn, vểnh ra, có đuôi màu đen sậm, dày, xòe to như đuôi cá, khi chế biến thức ăn thì mực xà có thịt cứng, dai và nhạt. trong khi đó, mực lá đại dương có da màu đỏ hoặc đỏ pha trắng, vây dài chạy dọc thân, thịt dày nhưng mềm và ngọt.

Mực xà, mực xà đại dương được biết đến trong thời gian gần đây do có nhiều kênh thông tin về loại hải sản này. Trước những thắc mắc của các bà nội trợ như mực xà ăn có độc không, mực xà đại dương có độc không, một số bài viết đã nêu các vấn đề về mực xà như sự thật về mực xà, mực xà ăn có độc không nhằm cung cấp các kiến thức về mực xà đối với người tiêu dùng; các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng mực xà cũng là loài nhuyễn thể chân đầu thuộc ngành động vật thân mềm như mực thông thường, không có độc, chỉ là do hình dáng khác lạ và được biết đến trong thời gian gần đây nên khiến nhiều người còn nghi ngại. Mực xà được đánh bắt ở ngư trường xa bờ nên chủ yếu được chế biến thành mực khô, vì vậy mực xà thường bày bán ở các chợ hải sản với sản phẩm mực xà khô. Bên cạnh đó, nhiều kênh thông tin giới thiệu, bày bán loại hải sản này với nhiều tiêu đề như mua mực xà đại dương, bán mực xà đại dương, cung cấp mực xà khô nhằm đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng.

Hiện trên thị trường mực xà khô có giá trị không cao nhưng đây vẫn là loại hải sản có nhiều tiềm năng phát triển trên thị trường do sản lượng lớn và ngày càng có nhiều người biết đến. Để phát triển nghề đánh bắt mực xà, cần có những chính sách khuyến khích, hỗ trợ ngư dân khi đánh bắt ở những ngư trường xa đất liền, đồng thời ngư dân cần học hỏi những biện pháp để bảo quản, chế biến mực xà ngay khi đánh bắt nhằm đảm bảo chất lượng sản phẩm, nâng cao giá trị kinh tế trên thị trường, mang lại nguồn thu nhập ổn định cho ngư dân trong thời gian tới./.

Về Với Tuổi Thơ Ăn Món Cá Trích Kho Rục Sở Trường Của Má

Làng tôi có bài vè về cá rất ngộ: cá trích kho rục, cá nục kho rim, cá chim hấp sả, cá quả canh chua, cá bùa kho mặn…

Trẻ con thích mê man, đêm trăng nào cũng kéo nhau ra bãi hét váng lên: Cá trích kho rục… Hét cho sướng miệng, cho đã thèm thôi chứ thường thì chỉ được ăn cá trích kho mặn, khá hơn chút nữa là chiên, hoặc nướng. Họa hoằn lắm mới được ăn cá trích kho rục.

Má tôi nói không phải món này sang trọng quý hiếm gì nhưng để có nó phải tốn thời gian gấp mấy lần kho thường nên ai cũng ngại. Nói thế thôi chứ má cũng hay lục đục kho rục cá trích cho ba ăn như một vị thuốc, vì ba thường nói cá này khá “thân thiện” với khớp, “đau khớp đớp cá trích” vào là đỡ ngay. Mấy chị em tôi thì không để ý đến khớp khiếc gì, chỉ biết “cá trích kho rục, xúc đầy chén cơm”. Có lần ba cười cười, nói mấy đứa bay chỉ khen món này ngon thôi là xúc phạm má và cá trích. Phải nói là “trên cả tuyệt vời” mới xứng đáng. Má hứ cái rét, nói chưa thấy ai nịnh có “pho” như ba tụi bay.

Để có một nồi cá trích kho rục “chuẩn”, trước hết cá phải được cắt bỏ đầu, đánh vảy kỹ và móc ruột thật sạch. Dùng một ít muối hầm ướp độ 30 phút cho cá cứng. Xếp cá vào nồi, trút nước sôi cho ngập cá và bắt đầu kho nhỏ lửa. Má tinh tế lắm, dặn chị hễ nhìn vào nồi, thấy một lớp bong bóng li ti, lăn tăn nhè nhẹ là lửa đúng độ “nhỏ”. Phải luôn để mắt thăm chừng, nước vừa rút, chưa cạn hẳn thì châm nước sôi mới vào. Đừng để tới ráo mới châm nước thì lớp cá dưới cùng bị sém, nồi cá trước khi rục đã khê thì mất ngon. Cứ như thế đến ba lần là khâu “rục” coi như xong. Má nói lần một thịt chín, lần hai xương sườn nhừ, lần ba xương sống rục. Nồi cá bây giờ chỉ còn chờ gia vị nữa là xong.

Má tao cà chua chín, cho nước vào cùng với hỗn hợp mắm, đường, bột ngọt, hành, ớt, tiêu. Tất cả trút vào nồi cá, cũng nhỏ lửa, rim cho tới khi gia vị thấm hết vào con cá, chui đến tận xương luôn. Ở lần kho cuối cùng này, nồi cá trích dậy mùi thơm tới mức đánh thức cả những cái mũi… đang bị cảm. Hay cái là xương cá mềm rục nhưng thịt cá không hề nát.

Cá trích vốn nhiều xương. Nhưng khi đã kho rục thì “giã từ” nỗi lo mắc cổ. Cứ gắp vô tư, nhai thoải mái để nghe thịt quyện với xương đậm đà, thoảng thơm mùi đồ hộp. Mỗi lần có món này, má nấu cơm nhiều hơn bình thường. Vậy mà nồi cơm vẫn bị “cháy” một cách chóng vánh.

Món ngon nhớ lâu. Bởi thế nên dù đã qua cái tuổi hát đồng dao từ tám hoánh, tôi vẫn không quên bài vè: Cá trích kho rục. Bây giờ đi xa không còn được thường xuyên ăn những món cá kho ngon má nấu và cũng không có thời gian kho cá cho cả gia đình ăn nữa. Vì vậy tôi thường hay mua cá kho sẵn về ăn.Có một món cá kho ngon mà thịt cứng xương mềm. đó chính là món cá kho làng Vũ Đại ở tỉnh Hà Nam, quê hương của Chí Phèo Thị Nở của cố nhà văn liệt sỹ Nam Cao. Món cá kho Hà Nam là một đặc sản nổi tiếng nơi đây.

Cập nhật thông tin chi tiết về Sự Thật Về Sở Thích Ăn Cá Nóc Của Người Nhật trên website Morningstarinternationalschool.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!